Kinh nghiệm của thế giới cho thấy
việc thực hiện bảo hiểm (bao gồm bảo hiểm hưu trí, bảo hiểm y tế, bảo hiểm thất
nghiệp, bảo hiểm tài sản, bảo hiểm trách nhiệm, bảo hiểm sinh mạng, thương tật
và sức khoẻ) là một trong những biện pháp cốt lõi trong các chính sách cải
thiện và nâng cao cuộc sống cho người người có thu nhập thấp.
Thực trạng bảo hiểm cho người có thu nhập thấp ở Việt Nam
Việc thực hiện bảo hiểm cho người có
thu nhập thấp đã được quan tâm ở Việt Nam, đặc biệt là từ khi
Việt Nam
chuyển từ nền kinh tế kế hoạch hoá tập trung sang nền kinh tế thị trường. Các
chủ thể tham gia thực hiện bảo hiểm bao gồm doanh nghiệp bảo hiểm trong đó tiên
phong là Bảo Việt, các tổ chức xã hội, tổ chức phi lợi nhuận, các nhà từ thiện
và các loại hình bảo hiểm được triển khai như: bảo hiểm tài sản, trách nhiệm,
bảo hiểm y tế, Bảo hiểm sinh mạng, thương tật và sức khoẻ, bảo hiểm hưu trí và
thất nghiệp.
Về bảo hiểm tài sản, trách nhiệm,
trong thời gian qua, các doanh nghiệp bảo hiểm Việt Nam (Bảto Việt và Groupama,
trong đó Bảo Việt là doanh nghiệp đi tiên phong), đã có sản phẩm bảo hiểm tài
sản cho nông dân và người có thu nhập thấp như bảo hiểm cây trồng, vật nuôi,
bảo hiểm trách nhiệm của chủ nuôi chó. Tuy nhiên, mặc dù bảo hiểm nông nghiệp
đã triển khai gần 30 năm nay nhưng đến nay phạm vi triển khai vẫn mang tính
“thử nghiệm” và có xu hướng ngày càng thu hẹp. Vì vậy, bảo hiểm nông nghiệp không
đem lại hiệu quả kinh tế, thậm chí gây lỗ nặng, làm cho các doanh nghiệp bảo
hiểm không mặn mà trong việc triển khai loại hình bảo hiểm này. Điều này có
nghĩa rằng, hầu hết nông dân, trong đó có một tỷ lệ không nhỏ là các hộ có thu
nhập thấp không được bảo hiểm trước những tổn thất do thiên tai, bệnh dịch và
các rủi ro khác.
Cùng với bảo hiểm nông nghiệp, các
sản phẩm bảo hiểm sinh mạng, thương tật cho người có thu nhập thấp thông qua
sản phẩm bảo hiểm con người cho đến nay mới chỉ có một số đối tượng hạn chế
(cán bộ hưu trí, cho học sinh, sinh viên) được bảo hiểm và mức trách nhiệm bảo
hiểm khá nhỏ. Các sản phẩm bảo hiểm nhân thọ của các doanh nghiệp bảo hiểm nhân
thọ (BHNT) cũng gần như chưa đến được với người có thu nhập thấp mà lý do chủ
yếu vẫn là hiệu quả kinh doanh thấp khi các doanh nghiệp triển khai đến các đối
tượng này. Trong các sản phẩm bảo hiểm con người, bảo hiểm nhân thọ hiện nay,
chỉ có sản phẩm bảo hiểm tử kỳ, bảo hiểm con người kết hợp có mức phí bảo hiểm
phù hợp với người có thu nhập thấp.
Bên cạnh các sản phẩm bảo hiểm dành
cho người có thu nhập thấp do các doanh nghiệp bảo hiểm cung cấp, ở Việt Nam
cũng đã hình thành các quỹ bảo hiểm tương hỗ như quỹ cho vay tương hỗ TYM (viết
tắt của Tao Yêu Mày) do hội phụ nữ thành lập năm 1996. Quỹ TYM chuyên cung cấp
các khoản vay nhỏ cho phụ nữ nghèo đồng thời cung cấp bảo hiểm tử vong cho
người vay và các thành viên trong gia đình của họ. Mức phí bảo hiểm là 200
đồng/tuần. Về quyền lợi bảo hiểm, trong trường hợp người vay chết khoản vay sẽ
được xoá đồng thời gia đình của họ được nhận 500 ngàn đồng (mức quy định của
năm 2001) để phục vụ cho việc mai táng, trong trường hợp người thân của người
vay chết quỹ TYM cũng trả 500 ngàn đồng. Từ năm 2001, TYM cung cấp thêm khoản
bảo hiểm y tế với số tiền thanh toán 200 ngàn đồng.
Việc thực hiện bảo hiểm y tế cho
người có thu nhập thấp, đặc biệt là người nghèo được Nhà nước quan tâm trong
mấy năm gần đây. Đến nay một bộ phận người nghèo đã được Nhà nước cấp thẻ bảo
hiểm y tế, tuy nhiên vẫn còn một phận lớn người nghèo nói chung và người có thu
nhập thấp nói riêng chưa được hưởng chế độ bảo hiểm y tế.
Đối với bảo hiểm
hưu trí, ngoài các quỹ hưu trí nông dân, trong những năm gần đây Nhà nước đã
thực hiện trợ cấp một khoản tiền nhỏ định kỳ cho người cao tuổi từ 85 tuổi trở
lên, không có lương hưu hoặc không có trợ cấp bảo hiểm xã hội... với trợ cấp
hàng tháng 120.000 đồng. Với bảo hiểm thất nghiệp, có thể khẳng định đến nay
tuyệt đại đa số người có thu nhập thấp vẫn chưa được bảo hiểm theo loại hình
bảo hiểm này.
Những mô hình tham khảo
Trên cơ sở tham khảo kinh nghiệm của
các nước, điều kiện hoàn cảnh hiện tại của Việt Nam,
theo chúng tôi có thể sử dụng những mô hình sau khi triển khai bảo hiểm cho
người có thu nhập thấp.
Thứ nhất, mô hình cộng đồng tự thực
hiện. Theo mô hình này, bảo hiểm trước hết sẽ được thực hiện ở quy mô nhỏ là
thôn, bản, mường. Tất cả các thành viên đạt điều kiện nhất định trong cộng đồng
đều được bảo hiểm và có trách nhiệm tham gia.
Mô hình triển
khai này có nhiều ưu điểm như: rất gần gũi với tập quán, truyền thống của các
làng xã Việt Nam,
có thể đưa ra những hình thức bảo hiểm thiết thực đối với từng cộng đồng. Việc
thanh toán tiền bảo hiểm sẽ được thực hiện kịp thời, qua đó giúp các thành viên
trong cộng đồng nhanh chóng khắc phục được những hậu quả rủi ro, gia tăng gắn
kết và tình cảm cộng đồng. Mô hình này cũng rất dễ dàng được thực hiện thông
qua những hương ước, quy định của cộng đồng cũng như những ràng buộc vô hình,
quy phạm đạo đức. Chi phí để triển khai mô hình này thường rất nhỏ, thậm chí
bằng không thông qua sự hoạt động của các thành viên nhiệt tình trong cộng
đồng. ..Có thể nói mô hình trên là một quỹ tương hỗ hay một mô hình phi
lợi nhuận ở quy mô thôn, bản, mường, tương tự như mô hình TYM của Hội phụ nữ.
Đây là mô hình phù hợp nhất đối với Việt Nam
trong điều kiện hiện nay.
Tuy nhiên mô hình trên có những
nhược điểm như: mức độ bảo hiểm phụ thuộc vào điều kiện kinh tế của cộng đồng
do vậy, với những cộng đồng có điều kiện kinh tế từ trung bình trở lên, việc
đóng góp bảo hiểm có thể dễ dàng thực hiện và tiền chi trả bảo hiểm cho mỗi
thành viên thường có ý nghĩa thiết thực trong khi đó với các cộng đồng nghèo
thì việc đóng bảo hiểm có thể khó thực hiện đối với một số thành viên và tiền
chi trả bảo hiểm có thể chỉ mang ý nghĩa tinh thần. Tiếp đó, khi phạm vi bảo
hiểm chỉ bó gọn ở phạm vi cộng đồng nhỏ sẽ khó thực hiện bảo hiểm những rủi ro
có thể xảy ra trên diện rộng như bảo hiểm vật nuôi, cây trồng. Do vậy, song
song với mô hình bảo hiểm do cộng đồng cơ sở thực hiện, cần nhân rộng mô hình
quỹ TYM của Hội phụ nữ.
Thứ hai, mô hình thực hiện
thông qua các doanh nghiệp bảo hiểm dưới các hình thức như: dành một phần hoạt
động bảo hiểm cho người có thu nhập thấp, thay cho các hoạt động từ thiện. Đây
cũng là cách doanh nghiệp bảo hiểm “nuôi” nguồn khách hàng tiềm năng.
Hoặc doanh nghiệp bảo hiểm đứng ra
thực hiện bảo hiểm và Nhà nước hỗ trợ một phần phí bảo hiểm cho người có thu
nhập thấp. Chủ trương hỗ trợ 50% phí bảo hiểm nông nghiệp khi khách hàng vay
vốn của các tổ chức tín dụng như đề xuất trình Chính phủ là một chủ trương đúng
đắn và cần được thúc đẩy thực hiện sớm.
Hoặc hỗ trợ về nghiệp vụ, công
nghệ quản lý, phát triển sản phẩm cho các tổ chức thực hiện bảo hiểm cho người
có thu nhập thấp.
Ngoài ra, doanh nghiệp bảo hiểm cũng
có thể triển khai có lãi bảo hiểm cho người có thu nhập thấp thông qua việc xác
định sản phẩm, kênh phân phối, thu phí, thủ tục và công nghệ quản lý một cách
phù hợp.
Thứ ba, mô hình thực hiện thông qua
các tổ chức phi lợi nhuận, cơ quan nhà nước. Bảo hiểm hưu trí, bảo hiểm thất
nghiệp và bảo hiểm y tế cho người có thu nhập thấp cần được thực hiện thông qua
Nhà nước (Bảo hiểm xã hội).
Ngoài việc xác định mô hình triển
khai phù hợp, để bảo hiểm cho người có thu nhập thấp hoạt động hiệu quả, cần
xây dựng một khung pháp lý đồng bộ và phù hợp, đặc biệt là trong truyền thông,
giám sát quỹ dự phòng, biên khả năng thanh toán và đầu tư. Bên cạnh đó, Hiệp
hội Bảo hiểm và các doanh nghiệp bảo hiểm cần trợ giúp tích cực về mặt nghiệp
vụ và công nghệ quản lý trong hoạt động bảo hiểm cho người thu nhập thấp.
Lương Xuân Trường - TBKTVN